Truyện đồng quản lý (0)

Chưa có truyện đồng quản lý nào.

Truyện quản lý

21 truyện

AI MÀ YÊU NỔI CÔ NÀNG MẮC BỆNH CÔNG CHÚA CHỨ

AI MÀ YÊU NỔI CÔ NÀNG MẮC BỆNH CÔNG CHÚA CHỨ

Tác giả: Chước Hạ

Năm mười bảy tuổi, Minh Tỉ ghét nhất là Hạ Lăng Tiêu. Năm hai mươi bảy tuổi, Minh Tỉ và Hạ Lăng Tiêu lại trở thành vợ chồng. Sau một giấc ngủ dài, Minh Tỉ của tuổi mười bảy bỗng biến thành Minh Tỉ của tuổi hai mươi bảy. Nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, anh cứ ngỡ mình đang gặp ác mộng: "Sao cô lại ở trên giường của tôi?" Hạ Lăng Tiêu mắt nhắm mắt mở, lười biếng rúc vào lòng anh: "Ôm em ngủ đi." Người này... Hạ Lăng Tiêu, cái đồ "bệnh công chúa" vô lương tâm! Suốt ba năm cấp ba, Minh Tỉ chở cô đi học, phụ đạo cho cô, lấy nước giúp cô, trực nhật thay cô, ngay cả việc nhỏ nhặt như gọt bút chì cũng bắt anh làm hộ! —— Kết quả thì sao! Trước khi mở mắt ra, Minh Tỉ vẫn còn đang lập lời thề độc trong mơ rằng: sẽ không bao giờ qua lại với Hạ Lăng Tiêu nữa. Vậy mà giờ đây Hạ Lăng Tiêu lại bảo: "Làm cái gì vậy? Mất trí nhớ à? Quên hồi đó anh chết đi sống lại van xin em làm vợ anh như thế nào rồi sao?" Minh Tỉ: "Tôi? Van xin cô?" Hạ Lăng Tiêu mở điện thoại, phát video đám cưới. Trong video, cô diện chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tay cầm bó hoa, còn anh thì khóc đến nước mắt giàn giụa, chân thành tỏ tình —— Anh yêu em. Minh Tỉ sợ hãi tột độ. Nằm mơ chắc luôn. Sao mình có thể yêu một kẻ mắc bệnh công chúa như vậy chứ?! Sau một thời gian "hầu hạ" Hạ Lăng Tiêu với thân phận người chồng, Minh Tỉ dần chấp nhận hiện thực, lòng nguội lạnh như tro tàn. Hết cách rồi, kiếp này anh định sẵn phải làm "nô lệ" cho công chúa. Thế nhưng, sau một giấc ngủ nữa, Minh Tỉ quay về năm mười bảy tuổi. Lúc này chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi đại học, và "vợ" anh vẫn đang là kẻ thù không đội trời chung. Đúng là ông trời thương xót mà! Minh Tỉ thầm nghĩ, chỉ cần sau này anh tránh xa Hạ Lăng Tiêu ra, anh sẽ không rơi vào thảm cảnh kết hôn với cô ấy nữa. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này. Minh Tỉ nghĩ: Nếu Hạ Lăng Tiêu không kết hôn với anh thì sẽ kết hôn với ai? Hạ Lăng Tiêu không làm vợ anh thì sẽ làm vợ ai? Hạ Lăng Tiêu không làm công chúa của anh thì sẽ làm công chúa của ai? Dĩ nhiên, anh cũng không để ý lắm đâu. Chỉ là có một chút, một chút xíu tò mò mà thôi. Thông tin tác phẩm: - Nhân vật chính: Minh Tỉ, Hạ Lăng Tiêu. - Tags: Trời sinh một cặp, Xuyên không, Ngọt văn, Nhẹ nhàng, Ngoài lạnh trong nóng. - Tóm tắt một câu: Ai mà yêu nổi cô nàng mắc bệnh công chúa chứ? Là tôi sao? - Lập ý: Yêu một người như chăm sóc một nhành hoa.

NHẬT KÝ PHẢN CÔNG CỦA SÓI CON

NHẬT KÝ PHẢN CÔNG CỦA SÓI CON

Tác giả: Hoa Nhật Phi

‘Thịnh sủng tương tư’ còn có tên gọi khác là ‘Nhật ký phản công của sói con’. (Lưu ý: Niên hạ, niên hạ, niên hạ!) Cố Tương Tư cảm thấy chắc hẳn kiếp trước mình chẳng làm được việc gì tốt, nên kiếp này mới bị tên “sói con” kia quấn lấy không buông. Nàng vừa phải làm thầy dạy học, vừa phải làm hộ vệ, lại còn phải lo liệu sinh hoạt hằng ngày cho hắn không khác gì một ma ma già. Cứ ngỡ đến lúc công thành danh toại, có thể tự do tự tại đi khắp thế gian hưởng thụ nhân sinh, thì móng vuốt sắc nhọn của con “sói con” kia lại một lần nữa kẹp chặt lấy nàng: “Một ngày làm hoàng hậu, cả đời là hoàng hậu. Nàng đừng hòng chạy thoát khỏi trẫm.” Thế là xong, nàng và tên sói con ấy lại phải tiếp tục chung tay xây dựng một xã hội mới hài hòa mỹ mãn, cần mẫn vun đắp cho những “mầm non" tương lai của đất nước. Kiếp này của nàng coi như tiêu đời rồi! Nhân vật chính: Cố Ninh (Cố Tương Tư), Tiêu Đình.  

Mỹ nhân và thợ săn

Mỹ nhân và thợ săn

Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu

Văn án: Tề Tú Uyển là thiên kim phủ Thứ sử. Lẽ ra nàng nên có cuộc sống nhung lụa giàu sang, một đời an nhàn không lo không nghĩ. Thế nhưng vì lỡ nghe được âm mưu hại người của đại tẩu độc ác, nàng lại bị hạ độc trở thành người câm, còn bị đánh gãy tay, cuối cùng thì bị bán tới thôn trang hẻo lánh hoang vu. Tề Tú Uyển không muốn phụ mẫu bị tẩu tử độc ác kia hãm hại, và cũng vì muốn tự mình vạch trần bộ mặt thật của ác phụ đó trước mặt song thân, nên nàng đành cắn răng chịu đựng, không dám tùy tiện tìm đến cái chết. Nhưng ngày được thoát khỏi cảnh đau khổ này vẫn mịt mờ vô định, không có lấy chút hy vọng nào. Ngay khi nàng tuyệt vọng nhất, một nam tử lạnh lùng kiệm lời, thân hình cường tráng đã dùng ba lạng bạc mua nàng từ phiên chợ buôn. Ban đầu, Tề Tú Uyển sợ hắn đến mức chỉ mong hắn tránh xa mình càng xa càng tốt, nhưng sau này người muốn giữ khoảng cách lại là hắn, còn nàng thì càng ngày càng không muốn rời xa hắn. 【Mỹ nhân gặp nạn x Thợ săn cường tráng kiệm lời】 Thể loại: Duyên trời tác hợp, điền văn, ngọt sủng

XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu

Lục Diên sống độc thân suốt hai mươi lăm năm, vừa xuyên qua đã trở thành góa phụ đang dẫn theo hai đứa con nhỏ chạy nạn.    Thân xác này vốn lâm vào cảnh sớm tối không bảo toàn được mạng sống, lúc suýt chết đói may mắn được một bà lão nông gia cứu giúp.    Bà lão nói với nàng rằng muốn ở lại cũng được, nhưng phải gả cho đứa cháu trai đang hôn mê bất tỉnh của bà để xung hỷ.    Nàng vì muốn có nơi nương nhờ cho bản thân và các con nên đành gật đầu đồng ý. Ngờ đâu việc xung hỷ chưa thành, lúc giặt đồ nàng không cẩn thận rơi xuống nước chết đuối, Lục Diên cứ thế nhập vào thân xác vị góa phụ này.   Vừa mới xuyên tới, Lục Diên vốn phải vừa làm mẫu thân, vừa làm thê tử của một người thực vật: ???    *    Kỳ Thịnh là hậu duệ cuối cùng của Kỳ gia. Mười lăm năm trước, Kỳ gia bị tịch thu tài sản, nữ quyến và trẻ nhỏ đều bị lưu đày tới Lĩnh Nam rồi lần lượt qua đời, chỉ còn lại tổ mẫu và hắn nương tựa lẫn nhau.    Mười lăm năm sau, hắn gặp biến cố lâm vào hôn mê, chỉ còn sót lại ý thức. Trong lúc hắn đang tự trách bản thân có lỗi với liệt tổ liệt tông, khiến Kỳ gia chịu cảnh tuyệt diệt, tổ mẫu lại tìm cho hắn một góa phụ làm thê tử, thậm chí còn để góa phụ động phòng với kẻ đang hôn mê là hắn.   Kỳ Thịnh: “...”   Xin hãy cứ để hắn có lỗi với liệt tổ liệt tông đi thôi.   【Ghi chú: Đơn vị đo lường lấy theo cách tính cổ đại, một cân bằng mười sáu lạng, nên mới có câu bán cân bát lạng (kẻ tám lạng người nửa cân), một cân tương đương 600g. Một lạng bằng một nghìn văn tiền.】   Nhãn nội dung: Xuyên không, Điền văn, Cuộc sống đời thường, Nhẹ nhàng.   Nhân vật chính: Lục Diên, Kỳ Thịnh.   Tóm tắt một câu: Nàng bỗng dưng thành mẫu thân, hắn bỗng dưng thành phu quân.   Lập ý: Phá giải cục diện trong nghịch cảnh, dũng cảm v ươn lên giữa dòng nước xiết.

GẶP LẠI CỐ NHÂN SAU HOÀ LY

GẶP LẠI CỐ NHÂN SAU HOÀ LY

Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu

Văn án 1: Năm mười sáu tuổi, Minh Dục được gả cho Tạ Diễn, nghĩa tử Tạ gia. Tuy chỉ là con nuôi, nhưng Tạ Diễn lại mang dung mạo như ngọc, tài mạo vượt xa cả trưởng tử trong nhà. Nàng mang theo biết bao kỳ vọng, mong chờ một mối hôn sự hòa thuận, phu thê tương kính như tân. Thế nhưng chung sống lâu ngày nàng mới phát hiện, Tạ Diễn tựa như một con rối vô cảm, chẳng biết vui, cũng chẳng biết buồn. Bà mẫu, tiểu cô, chị em dâu cố tình làm khó, còn trượng phu thì lãnh đạm đến mức khiến người ta sợ hãi, Minh Dục không thể chịu đựng thêm. Sau sáu năm thành thân, nàng đề nghị hòa ly. Tạ Diễn đồng ý. Chẳng bao lâu sau, Minh Dục gặp chuyện không may qua đời, rồi lại trọng sinh quay về năm năm trước, khi nàng vừa mới thành thân với Tạ Diễn được một năm. Ở kiếp này, lòng nàng đã nguội lạnh. Nàng nghĩ, chỉ cần mình mở lời hòa ly, hắn cũng sẽ đồng ý như đời trước. Vì vậy, sau khi thu xếp ổn thỏa, nàng mở lời hòa ly. Lần đó, là lần đầu tiên trong hai kiếp, Minh Dục thấy nét mặt Tạ Diễn trở nên u ám. Hắn lạnh lẽo nói: “Muốn hòa ly, trừ phi ta chết.” Văn án 2: Trời sinh tính cách Tạ Diễn lãnh đạm, không biết thế nào là yêu. Việc cưới thê tử đối với hắn, cũng chỉ là có thêm một người nằm bên gối. Nhưng nếu biết sau khi hòa ly, nàng sẽ chết. Hắn nghĩ, hắn tuyệt đối sẽ không hòa ly. Một đêm nọ, Tạ Diễn trọng sinh trở lại năm năm trước. Thê tử đã chết kia lại xuất hiện trước mặt Tạ Diễn, hắn thầm nghĩ đời này nếu muốn hòa ly, trừ phi hắn chết trước. Để nàng không mở miệng đòi hòa ly nữa, hắn bắt đầu giả vờ làm một người “bình thường”. Chỉ là, thê tử hắn đã thay đổi, nàng cứ muốn đòi hòa ly. Vậy đời này trừ phi hắn chết trước thì nà ng mới có thể hòa ly.

ÁNH TRĂNG RỰC RỠ

ÁNH TRĂNG RỰC RỠ

Tác giả: Vitamoon

Cảm giác tham dự đám cưới của người mình từng yêu thầm thời cấp ba là như thế nào? Trong buổi lễ, nhìn cô dâu chú rể ân ái trên sân khấu, Giang Nịnh Nguyệt vừa vỗ tay chúc phúc, vừa thầm hạ quyết tâm sẽ cắt đứt đoạn tình cảm này, đặt một dấu chấm hết cho thanh xuân của chính mình. Vài ngày sau, Giang Nịnh Nguyệt phá lệ đồng ý tham gia một buổi xem mắt. Cô không ngờ rằng đối tượng lại chính là chàng phù rể mình vừa gặp trong đám cưới hôm nọ — cậu bạn học lớp bên cạnh hồi cấp ba, Trình Thời Dập. Trình Thời Dập có ngoại hình tuấn tú, gia thế hiển hách, nhìn thế nào cũng là một đối tượng kết hôn vô cùng ưu tú. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Giang Nịnh Nguyệt hiểu rõ đạo lý này, thế là cô nói: “Vậy chúng ta kết hôn đi.” Trong buổi họp lớp cấp ba, Giang Nịnh Nguyệt ngồi tán gẫu cùng mấy bạn nữ. “Nghe nói Trình Thời Dập lớp bên cạnh mới kết hôn cách đây không lâu.” “Thật sao? Tớ nhớ hồi đó cậu ấy đẹp trai lắm, không biết giờ có thay đổi gì không.” Thay đổi rồi. Trở nên đẹp trai hơn nhiều. Giang Nịnh Nguyệt cúi đầu lẳng lặng uống nước, không tiếp lời. “Ninh Nguyệt, cậu còn nhớ cậu ấy không? Lớp trưởng thể dục của lớp 10 bên cạnh đó.” Bị điểm tên, Giang Nịnh Nguyệt ậm ừ đáp: “Ừm… cũng có chút ấn tượng.” “Tiết lộ cho cậu một bí mật này, chắc cậu không biết đâu, thực ra năm đó Trình Thời Dập vẫn luôn yêu thầm cậu đấy. ” Nhân vật chính: Giang Nịnh Nguyệt, Trình Thời Dập. Tóm tắt một câu: Cưới trước yêu sau / Yêu thầm thành thật. Lập ý: Sự dũng cảm và lòng kiên trì.  

ĐỐI TƯỢNG CHINH PHỤC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI

ĐỐI TƯỢNG CHINH PHỤC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI

Tác giả: Tri Ngã Ám

Giới thiệu vắn tắt: Nữ chính "bạch liên hoa" giả tạo nhưng nội tâm kiên cường VS Nam chính "không phải người", điên tình (yandere), trong đầu chỉ toàn yêu đương. Văn án: Vì một tai nạn bất ngờ, Ôn Từ buộc phải gia nhập một tổ chức mang tên "Biệt Đội Giải Cứu Thế Giới Sụp Đổ". Cô nhanh chóng nhận ra, dường như nguồn cơn gây ra sự sụp đổ ở các thế giới này đều có chung một đặc điểm: Chúng ngụy trang thành những con người bình thường, lẩn khuất trong thế giới của loài người. Chúng mang theo quá khứ bi thảm, từng giãy giụa trong vũng bùn lầy mang tên "khổ nạn". Và chúng chán ghét nhân loại một cách bình đẳng, với chỉ số sụp đổ luôn ở mức kịch trần, sẵn sàng kéo cả thế giới cùng chôn theo bất cứ lúc nào. Nhiệm vụ của Ôn Từ là đưa chỉ số sụp đổ ấy trở về con số 0, dập tắt ý niệm muốn hủy diệt thế giới của chúng. Ngày đầu tiên bước vào thế giới thứ nhất. Ngay trước mặt cô, hắn thản nhiên móc con mắt của mình ra, rồi mỉm cười nhờ Ôn Từ lắp lại giúp. Ôn Từ ngoan ngoãn làm theo, ngoài mặt thì mây trôi nước chảy bình thản, nhưng trong lòng thì... gào thét chấn động. Ngày thứ ba mươi ở thế giới thứ nhất. Hắn chặn đường Ôn Từ - người cứ mãi lẽo đẽo theo sau hắn. Hắn lạnh lùng đe dọa: "Nếu còn lo chuyện bao đồng, tôi sẽ lột da cậu làm áo cho con rối gỗ nhỏ ở nhà mặc qua mùa đông." Ôn Từ chậm rãi lôi ra một bộ quần áo giữ nhiệt trẻ em, chân thành nói: "Con rối nhỏ mặc cái này sẽ ấm hơn đấy." Ngày thứ n-không-rõ ở thế giới thứ nhất. Hắn lén lút chui vào chăn của Ôn Từ giữa đêm khuya. Những ngón tay thon dài được chạm khắc từ gỗ mun kẹp lấy cằm cô, giọng nói đầy ấm ức: "Dạo này em chẳng hôn anh mấy, có phải vì môi anh cứng quá không?" Ôn Từ mắt nhắm mắt mở nhìn lớp ngụy trang con người dần phai đi, lộ ra cơ thể bằng gỗ mun đen bóng mượt mà như lụa, lầm bầm không rõ tiếng: "Hình như... đúng là hơi cứng. Anh có đổi được không? Dùng thạch rau câu làm môi chẳng hạn?" Lời vừa dứt, một nụ hôn mang theo hương trầm hương nồng đậm đã hung hăng phủ xuống môi Ôn Từ.  "Không đổi." Ôn Từ phát hiện, hình như những "nguồn cơn sụp đổ" này đều mắc chứng bệnh lạ nào đó. Khi chỉ số sụp đổ giảm xuống từng chút một, chúng lại bắt đầu làm ra hàng loạt hành động quái đản với cô. Con rối gỗ khắc tên cô lên chính trái tim mình. Những bụi cây điên cuồng sinh trưởng, nở hoa rực rỡ ngay cạnh nơi cô ở. Và đi kèm với những hành vi kỳ quặc đó, là chỉ số yêu thương cứ thế tăng vọt không ngừng. Hướng dẫn đọc: Nam chính phân mảnh (linh hồn chia làm nhiều mảnh ở các thế giới khác nhau). Là truyện ngọt! (Yên tâm nhảy hố). Một câu giới thiệu súc tích: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "chinh phục" đi, đây là yêu đương! Ý nghĩa: Tình yêu có thể vượt qua tất cả.

BẠO QUÂN THÍCH DIỄN TRÒ

BẠO QUÂN THÍCH DIỄN TRÒ

Tác giả: Bắc Yêu Yêu

Năm mười ba tuổi ấy, A Sơ vì chiến loạn mà lạc mất người nhà, bị ép nhập cung làm nô, mai danh ẩn tích trở thành một cung nữ nhỏ bé trong Hoán Y Cục.   Tương truyền tân đế Hoắc Cảnh Huyên tuấn mỹ vô cùng, tính tình lại bạo ngược, không thích mỹ sắc. A Sơ trốn trong Hoán Y Cục cần cù chăm chỉ giặt quần áo hai năm, khó khăn lắm mới được ra ngoài một lần, vừa khéo chạm mặt loan giá của hoàng đế, đêm đó đã bị đóng gói đưa lên long sàng.   A Sơ: Cung nữ quyến rũ hoàng thượng đều bị đánh chết bằng gậy, tối nay ta sẽ phải chết huhuhu…   Nàng muốn khóc nhưng không dám khóc, thân hình nhỏ bé co rúm thành một cục, sợ hãi nhìn người mặc long bào trước mắt. Nhưng không ngờ Hoắc Cảnh Huyên ôm lấy nàng, dỗ dành nàng, nắm tay nàng, hứa cho nàng vị trí hoàng hậu.   A Sơ không biết rằng, việc đầu tiên Hoắc Cảnh Huyên làm sau khi hồi kinh là phái người tìm nàng, đã tìm suốt hai năm trời.   Hoắc Cảnh Huyên: Thế sự biến đổi, vật đổi sao dời, may mắn Sơ Sơ vẫn bình an vô sự.   [Đoạn kịch nhỏ]   Mọi người đều cho rằng Hoắc Cảnh Huyên chấm A Sơ nhưng vẫn để nàng làm cung nữ, là vì vốn dĩ không để ý đến nàng.   Nhưng đâu ai biết vào đêm khuya tĩnh lặng, giữa ánh nến lay động, trên giường hai bàn tay mười ngón đan chặt vào nhau. Hoắc Cảnh Huyên vốn luôn điềm tĩnh tự chủ hôn lên gò má ửng hồng của A Sơ, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Sơ Sơ, ngày mai trẫm sẽ lập nàng làm hậu."   Từ trước đến nay không phải Hoắc Cảnh Huyên keo kiệt không cho nàng phân vị, mà là muốn dùng hôn lễ long trọng nhất nghênh đón nàng vào cung.   Chú thích:   1. Bối cảnh truyện là lịch sử giả tưởng, có thiết lập riêng;   2. Nam chính từng bị từ hôn, và chỉ gặp vị hôn thê cũ hai ba lần, từ đầu đến cuối chỉ yêu nữ chính;   3. Nữ chính không phải thế thân, nam nữ chính cách nhau mười tuổi;   4. Tất cả tình tiết đều là hư cấu;   5. Bánh ngọt nhỏ dễ ăn;   Thể loại: Cung đình hầu tước, Tình hữu độc chung, Ông trời tác hợp, Thiên chi kiêu tử   Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: A Sơ; Hoắc Cảnh Huyên | Vai phụ: | Khác:    Một câu tóm tắt: Ta cũng đang diễn thâm tình với bạo quân   Ý nghĩa: Mong tất cả những người lương thiện đều được đối xử dịu dàng.  

ÂM THẦM CHÁY BỎNG

ÂM THẦM CHÁY BỎNG

Tác giả: Mộ Nghĩa

[1] Phó Lận Chinh, thái tử gia của giới hào môn ở Bắc Kinh, cao 1m90, thân hình săn chắc, với hình xăm "thủy triều" nổi bật. Anh là tay đua công thức lừng danh thế giới, kiêu ngạo, ngang tàng, đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm. Dung Vi Nguyệt, tiểu thư khuê các xuất thân từ thế gia thư hương. Cô là chủ xưởng chế tác kim hoàn thủ công, khoác lên mình chiếc sườn xám màu xanh thanh nhã, toát ra vẻ lạnh lùng, dịu dàng, nổi tiếng là người khó gần. Hai con người tưởng chừng như hai thái cực, không ai có thể ngờ rằng họ sẽ đến với nhau. Trong một lần hội ngộ tình cờ tại văn phòng giáo sư, vị giáo sư nửa đùa nửa thật trêu chọc Phó Lận Chinh rằng: "Nguyệt Nguyệt từ bé đã ngoan hiền, tĩnh lặng, cậu đừng có mà trêu chọc con bé nhé." Ánh mắt Dung Vi Nguyệt khẽ động, đối diện với người đàn ông kiêu ngạo, khó thuần đang lười biếng ngước nhìn cô: "Thật sao?" Khi không còn ai xung quanh, Dung Vi Nguyệt toan bước đi, nhưng người đàn ông đã dụi tắt điếu thuốc đang đỏ rực, quyết liệt ép cô vào tường, giọng cười khẩy lười nhác vang lên bên tai: "Dung tiểu thư đúng là rất tĩnh lặng... Lúc trước ngồi trong lòng tôi thì vặn vẹo đủ kiểu cơ mà." "..." Ký ức năm tốt nghiệp cấp ba đột ngột ùa về. Tiếng ve ran râm ran giữa ngày hè oi ả, căn phòng ngủ kéo rèm kín mít, cô tựa vào vai cậu, mồ hôi nhễ nhại. Chàng trai hư hỏng ấy cắn nhẹ vành tai cô, giọng khàn khàn: "Đỡ mệt chưa? Thêm lần nữa nhé?" [2] Thời trung học, Dung Vi Nguyệt chỉ chuyên tâm học hành, luôn tránh xa những công tử bột như Phó Lận Chinh. Nhưng anh lại cố tình quấn lấy cô. Cô mắng anh là đồ khốn, anh nhếch môi: "Vậy thì xem em có cam tâm bại dưới tay một tên khốn như tôi không." Anh sẽ bá đạo kéo cô vào nụ hôn, nhưng cũng sẽ dịu dàng dỗ dành cô uống thuốc, cùng cô lái xe băng qua gió lộng, lên đỉnh núi ngắm bầu trời đầy sao. Mối tình rầm rộ, mãnh liệt ấy cuối cùng cũng tan biến như phù du sớm nở tối tàn. Cô đã dứt khoát chia tay, không hề ngoảnh lại. Nhiều năm sau, trong buổi họp lớp, mọi người ngấm ngầm bàn tán liệu hai người có thể nối lại tình xưa không. Nhưng ai cũng chỉ thấy vị thái tử gia nổi bật đó vẫn cao ngạo, khó với tới, thỉnh thoảng liếc nhìn cô bằng ánh mắt hờ hững, lạnh nhạt. Ai cũng nghĩ: Một người kiêu ngạo như Phó Lận Chinh, sao có thể quay đầu? Không ai biết, đêm hôm đó anh đã uống đến say mèm. Trong bãi đỗ xe, Dung Vi Nguyệt bị ép chặt vào chiếc Pagani màu đen bạc. Đôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, giọng khàn đặc: "Dung Vi Nguyệt, ở chỗ em, thằng này chẳng khác gì một con chó, em còn muốn đùa giỡn tôi bao nhiêu lần nữa?" Phó Lận Chinh không biết uy hiếp là gì. Nếu có, thì chỉ có cái tên Dung Vi Nguyệt là có thể làm được. Tình yêu không thể giấu giếm, chỉ cần cô liếc mắt một cái, ngọn lửa bị kìm nén trong lòng anh sẽ bùng cháy dữ dội, âm thầm nhưng nóng bỏng. [3] Sau này, vào một dịp Trung Thu, Dung Vi Nguyệt tăng ca ở phòng làm việc. Phó Lận Chinh vừa thi đấu xong ở nước ngoài, đã đạp màn đêm xuất hiện. Cô ngơ ngác hỏi, người đàn ông bước đến, ôm lấy cô: "Tết Trung Thu không được về nhà ngắm trăng sao?" "Nhưng... ở nước ngoài cũng có trăng mà." Phó Lận Chinh cong môi, đặt xuống một nụ hôn sâu: "Đây là ánh trăng của anh." — Cặp đôi: Thái tử gia Bắc Kinh lạnh lùng, ngang tàng × Mỹ nhân cổ điển thanh nhã, quật cường Nghề nghiệp: Tay đua × Người thừa kế phi vật thể chế tác kim hoàn thủ công Góc hậu trường: Phó Lận Chinh đăng quang vô địch thế giới khi còn rất trẻ, khiến bao cô gái thổn thức. Đáng tiếc, tin tức kết hôn của anh nhanh chóng được tung ra. Cả mạng xã hội đều đoán Phó phu nhân là ai. Sau đó, Phó Lận Chinh tổ chức một hôn lễ thế kỷ trong mơ. Ảnh chụp bị lộ ra: Trong nhà thờ mái vòm xanh trên đảo Santorini, Hy Lạp, người đàn ông cúi đầu hôn cô dâu, pháo hoa rực rỡ nở rộ trên nền trời ráng chiều cam hồng, lãng mạn và long trọng. Cả mạng xã hội bùng nổ. Ngày hôm đó, Phó Lận Chinh đã cập nhật dòng trạng thái ghim trên trang cá nhân: [Giành được chức vô địch không phải vinh dự lớn nhất đời anh, cưới được em mới là điều đó. @DungViNguyệt.] Từ năm 18 tuổi cho đến tận bây giờ, cô là mối tình đầu, và cũng là tình yêu duy nhất trong đời anh. —Lời nhắn nhỏ:  Song C, chủ yếu là đô thị, hồi ức cấp ba xen kẽ. Đoạn 1 của văn án là khi nam nữ chính đã trưởng thành. Khoảng cách ngoại hình và chiều cao tối đa! Cả hai đều có sức hấp dẫn sinh lý cực mạnh =v=. Nam chính là một "cún cưng" to lớn, yêu nữ chính vô bờ bến, ham muốn chiếm hữu rất nặng :) Cưới trước yêu sau phi điển hình, sẽ kết hôn nhưng không phải ngay từ đầu. Đừng giục đừng giục, dù sao thì truyện siêu ngọt đó nha ∼ Truyện cùng series với [Tờ hôn thư trong phòng tối]. Thiết lập nhân vật không đổi, nhưng do mở hố gấp nên dòng thời gian và cốt truyện có thay đổi, lấy truyện này làm chuẩn! Phiên ngoại sau hôn nhân của cặp đôi này đã có sẵn ở mục phúc lợi của truyện bên cạnh, mọi người có thể vào đọc thử trước. Truyện hơi hư cấu, nghề nghiệp của nam chính không nên so sánh với thực tế nhé ∼ Tags: Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, Chức nghiệp tinh anh, Ngọt văn Tóm tắt: Ngọt ngào pha chút đau thương / Khoảng cách ngoại hình bùng nổ, nam chính siêu siêu cưng chiều Ý nghĩa: Bất kể tương lai thế nào, sẽ luôn có một người yêu thương bạn vô điều kiện.

LÊ NGỌT

LÊ NGỌT

Tác giả: Tiểu Hoa Miêu

Trong mắt Hạ Tuân, Khương Tiểu Lê cái gì cũng tốt, chỉ trừ việc không thích anh.   “Anh mệt rồi, không theo đuổi em nữa đâu.”   Đây là lần đầu tiên anh nếm trải nỗi khổ của tình yêu không được đáp lại, quyết tâm muốn vạch rõ giới hạn với cô.   ...   “Hạ Tuân, anh đang ở đâu?”   “Không ở đây.”   Cô mỉm cười ôm lấy người đàn ông khẩu thị tâm phi.   “Anh đáng yêu quá.”   Hạ Tuân: “...”   Đừng dỗ anh.   Anh không mắc lừa đâu.   Trừ phi dỗ thêm vài câu nữa.   ...   Sau này một ngày nọ, anh được cắn quả lê này như ý muốn, quả thực kinh ngạc vô cùng.   “Đây là lê sao?”   “Con mẹ nó đây rõ ràng là mật ong.”   Cô gái trong sáng, ngây thơ Khương Tiểu Lê và công tử bột kiêu ngạo Hạ Tuân.   Nam chính không trong sạch, ai bận tâm thì đừng đọc nhé!!! (Điều quan trọng phải nhắc lại nhiều lần)

VÒNG TUẦN HOÀN TÌNH YÊU

VÒNG TUẦN HOÀN TÌNH YÊU

Tác giả: Lễ Dã

Từ bé đến lớn, Chu Điệp luôn là "con nhà người ta", chăm chỉ học hành và tuân thủ mọi khuôn phép. Lớn lên trong một gia đình với bầu không khí vô cùng ngột ngạt, cô không được phép có bất cứ sự nổi loạn nào trong tuổi thanh xuân của mình. Vậy nên, trong số những lựa chọn có thể, cô đã chọn Hạ Tây Thừa, người ăn mặc đắt tiền nhất và cũng ăn chơi nhất. Đến năm thứ ba của cuộc hôn nhân, cô bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn. Couple: Cô vợ "đạm nhân" có phần vô tri, chỉ biết đến sự nghiệp x Ông chồng đẹp trai, mạnh mẽ và ghen tuông . Nhân vật chính: Chu Điệp, Hạ Tây Thừa  Nhân vật phụ: Từ Mang Lộ, Vương Ký, Mao Mao Một câu tóm tắt: Thân phận chính thất, hành xử như tiểu tam, mập mờ sau hôn nhân. Tình yêu thầm kín từ phía nam chính. Ý tưởng: Tình yêu vốn đã do trời định. ("Đạm nhân" là những người có một thái độ sống "nhàn nhạt" với thế giới. Họ có thể hoàn thành tốt công việc của mình nhưng không đặt nặng chuyện ganh đua, thăng tiến. Trong tình yêu, họ có thể yêu nhưng không quá nồng nhiệt, cuồng si.)  

NGUYÊN PHỐI YỂU MỆNH CỦA QUYỀN THẦN

NGUYÊN PHỐI YỂU MỆNH CỦA QUYỀN THẦN

Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu

Từ nhỏ Ôn Doanh đã sống dưới sự kìm kẹp của kế mẫu, luôn phải cẩn thận, dè dặt từng li từng tí, lâu dần hình thành tính cách nhu nhược, mềm yếu. Mười sáu tuổi, nàng nhận được một mối hôn sự tốt, được gả cho thứ tử Hầu phủ Thẩm Hàn Tễ. Tuy là con thứ, nhưng Thẩm Hàn Tễ lại là người phong thái thanh cao, tài đức vẹn toàn, tựa ánh trăng sáng trong trẻo. Ai ai cũng bảo Ôn Doanh chiếm hời, nhưng nào ngờ cuộc sống sau khi thành thân của nàng lại chẳng hề dễ dàng. Tình cảm phu thê lạnh nhạt, đích mẫu làm khó, ngay cả mẫu thân của phu quân cũng ghét bỏ nàng, nàng ở Hầu phủ như đi trên lớp băng mỏng. Rồi một ngày nọ, Ôn Doanh bỗng nhiên phát hiện ra, nàng chính là một nữ phụ mờ nhạt trong một quyển thoại bản. Trong thoại bản, Thẩm Hàn Tễ là quyền thần khuynh đảo triều chính, là bạch nguyệt quang mà nữ chính có muốn cũng không thể với tới. Còn nàng, chẳng qua chỉ là một chính thê sớm qua đời, mờ nhạt đến mức chẳng để lại chút dấu ấn nào trong lòng Thẩm Hàn Tễ. Trượng phu nàng sau này sẽ là quyền thần, chỉ cần nàng không chết, nàng chính là cáo mệnh phu nhân, có thể ngẩng cao đầu sống một đời kiêu hãnh, dù thế nào cũng không thể chết sớm được. Thẩm Hàn Tễ tuy đối xử với mọi người ôn hòa lễ độ, nhưng thực chất lại là người lạnh lùng, xa cách, kể cả với thê tử đầu ấp tay gối cũng không ngoại lệ. Thế nhưng gần đây, chàng bỗng phát hiện thê tử luôn nhút nhát, sợ sệt của mình dường như đã thay đổi. Nàng hỏi: “Nếu thiếp chết rồi, chàng có tục huyền không?" Lại hỏi: “Chàng sẽ đối xử với thê tử sau này tốt hơn thiếp sao?" Thẩm Hàn Tễ vừa dỗ nhi tử ngủ xong: "..." Không tục huyền, không bao giờ, nàng cũng sẽ không chết. P/s: Chỉ có nữ phụ trùng sinh, nam nữ chính đều không trùng sinh. Không phải sảng văn, là thể loại trưởng thành.